Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

 


 

Bình luận thời sự

NÓI VỀ 30 NĂM CUỘC CHIẾN VIỆT NAM hay là CHÍNH NGHĨA THUỘC VỀ AI ?

http://www.diendandanchu.org/imgupload/im12336244681.jpg

 

Đối với những người một trình độ học vấn trung bình và được sống tại thành thị, thì hầu hết đều cộng nhận rằng cuộc chiến Việt Nam kéo dài suốt 30 năm, từ 1945 tới 1975 giữa hai miền Nam và Bắc Việt Nam không phải là một cuộc nội chiến (ngoại trừ Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn),...mà là một cuộc chiến ý thức hệ: Cộng Sản (độc tài chuyên chế ) và Quốc Gia (tự do dân chủ) hay nói cho đúng hơn, giữa Chủ Nghĩa Cộng Sản và Chủ Nghĩa Tư Bản. Bọn Cộng Sản miền Bắc Việt Nam được cả khối Cộng Sản mà trong đó, hai nước lớn nhất là Liên Sô và Trung Cộng hỗ trợ tối đa. Còn miền Nam Việt Nam chúng ta tức các người Việt quốc gia  thì trước 1955 chỉ có Pháp hỗ trợ và sau năm 1955 mới được các nước trong thế giới tự do hỗ trợ và đứng đầu là Hoa Kỳ.

Nói về chính nghĩa thì không người Việt quốc gia chân chính nào nói là Cộng Sản có chính nghĩa còn chúng ta (những người Việt quốc gia) không có chính nghĩa. Bởi vì chúng ta chủ trương đem lại tự do và dân chủ thực sự cho người dân. Còn Cộng Sản Việt Nam chủ trương bần cùng hóa nhân dân để dễ dàng tiến tới thế giới đại đồng. Nhãn hiệu “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc” chỉ là bánh vẽ. Thực vậy,  tuy miệng nói đem tự do dân chủ hạnh phúc cho dân nhưng thực tế chúng chủ trương độc tài và tước đoạt hết tất tài sản cùng các quyền tự do của con người. Bởi vậy có thể nói chúng ta lúc nào cũng có chính nghĩa. Nhưng hầu hết những người nông dân ở thôn quê cũng như những người lao động nơi chốn thị thành và ngay cả một số trí thức bất đắc chí bị Cộng Sản tuyên truyền và bịp bợm, cũng đều lầm tưởng rằng Cộng Sản có chính nghĩa.

 Đọc lại lịch sử, chúng ta thấy năm 1945, ngày 9 tháng 3, chính phủ Trần Trọng Kim ra đời. Nếu bọn Việt Cộng không cướp chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim và rước Pháp vào thì đây có thể nói là chính phủ quốc gia đầu tiên của Việt Nam, một chính phủ độc lập và có chủ quyền vì chỉ ít lâu sau Nhật đã phải đầu hàng đồng minh. Nhưng vì chính phủ Trần Trọng Kim qúa yếu hay nói cho đúng, các đảng phái quốc gia qúa yếu, lại không được nước nào hỗ trợ, trong khi đó thì bọn Cộng Sản VN không những được Cộng Sản Quốc Tế hỗ trợ, mà lúc đầu còn được cả Mỹ giúp đỡ. Vì thế chúng đã cướp được chính quyền một cách dễ dàng và sau khi rước quân đội Pháp vào để rảnh tay tiêu diệt các đảng phái quốc gia đã mở cuộc chiến chống Pháp vào ngày 19/12/46 để có chính nghĩa. Vì thế đối với người dân ít học, thấy chúng với chiêu bài chống thực dân Pháp đã cho rằng bọn Việt Cộng có chính nghĩa. Các đảng phái quốc gia vì yếu thế đành phải dựa vào người Pháp để lập chính phủ và quốc gia thì vẫn nằm trong Liên Hiệp Pháp. Quân đội thì hầu hết các cấp chỉ huy đều là những người đi lính từ thời Pháp thuộc làm cho chính nghĩa của chúng ta bị lu mờ. Do đó tuy có chính nghĩa mà lại không được đa số người dân, nhất là những nông dân, thợ thuyền công nhận. 

Năm 1955, sau khi chính phủ Ngô Đình Diệm truất phế vua Bảo Đại và yều cầu quân đội Pháp phải rút về nước và thành lập nền Đệ Nhất Cộng Hòa Việt Nam. Chế độ Việt Nam Cộng Hòa hoàn toàn độc lập và có chủ quyền, không hề lệ thuộc một nước nào, ngay cả Hoa Kỳ là nước hỗ trợ tích cực và mạnh mẽ nhất cũng phải tôn trọng. Vì thế VNCH đã được thế giới tự do công nhận, chúng ta có thể nói, chính phủ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã làm cho chính nghĩa của chúng ta bừng sáng trở lại. Nhưng tiếc rằng chế độ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm chỉ kéo dài đươc 9 năm. Đến năm 1963, một số tướng lãnh đã nghe theo lời xúi dục của Hoa Kỳ làm đảo chánh để lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm và để cho Mỹ đưa quân đội vào Việt Nam để bọn Việt Cộng có cớ tuyên truyền là Hoa Kỳ xâm lược miền Nam VN và miền Nam VN lệ thuộc Hoa Kỳ. Đây có thể nói là lần thứ hai chính nghĩa của chúng ta lại bị lu mờ khiến người dân lại không còn tin tưởng vào chíng nghĩa của chúng ta.

Đó là đối với quốc nội tức đối với nhân dân Việt Nam. Còn đối với thế giới thì sao?

Chiến tranh 1946-1954, quân đôi Pháp đánh nhau với Việt Cộng là chính, quân đội Quốc Gia Việt Nam nằm trong quân đội Pháp chứ không phải là quân đội độc lập, riêng rẽ. Vì vậy đối với thế giới, chúng ta vẫn không được coi là một quốc gia có độc lập và chủ quyền.

Hãy nhìn vào cuộc hòa đàm Génève 1954. Mặc dầu Cộng Sản Việt Nam được cả khối Cộng Sản hỗ trợ, nhất là hai nước Liên Sô và TrungCộng, nhưng trong bàn hội nghị, chúng vẫn để Cộng Sản Việt Nam ngồi vị trí quan trọng nhất để nói chuyện trức tiếp với Pháp, còn chúng chỉ ngồi bên cạnh để hỗ trợ chứ không ra mặt trực tiếp thương thảo. Trái lại bên phía Quốc Gia Việt Nam, thi Pháp lại giành vai trò chính để nói chuyện trực tiếp với Việt Cộng, chỉ để Quốc Gia Việt Nam đóng vai phụ và ngồi bên cạnh, làm cho thế giới có cái nhìn là Quốc Gia Việt Nam còn lệ thuộc Pháp.

Cuộc hòa đàm Paris 1973 cũng không khác gì, Cộng Sản Quốc Tế đứng đầu là Liên Sô và Trung Cộng, và hỗ trợ hết mình cho Cộng Sản Việt Nam, không những về vật chất, súng đạn, mà cả quân đội và chỉ huy cả trận chiến, nhưng chúng cũng không hề để lộ diện trên chiến trường. Tại bàn hội nghị, chúng cũng để cho Cộng Sản Việt Nam ngồi vị trí quan trọng nhất để nói chuyện trực tiếp với Hoa Kỳ, còn bọn chúng chỉ ngôi ở những vị trí thứ yếu để hổ trợ tinh thần mà thôi, mặc dầu trên thực tế, nhất cử, nhất động,  bọn Việt Cộng đều phải hỏi quan thầy Liên Sô và Trung Cộng. Trái lại, Hoa Kỳ thì luôn luôn chường mặt ra, không những ở trên chiến trường mà cả trong bàn hội nghị cũng phải ngồi ở vị trí quan trong nhất và nói chuyện trực tiếp với Cộng Sản Việt Nam còn để Việt Nam Cộng Hoà ngồi ở vị trí thứ yều, đóng vai phụ làm cho thế giới có cảm tưởng là Việt Nam Cộng Hòa cũng là một nước lệ thuộc Hoa Kỳ, không có chủ quyền vì vậy chính nghĩa của Việt Nam Cộng Hòa cũng bị lung lay và lu mờ.

Ngày nay, với những biến cố mất đất trê n 10,000 cây số  vuông ở biên giới Việt Trung, mất ải Nam Quan, thác Bản Giốc và mất biển, Trường Sa, Hoàng Sa, sinh viên học sinh và đồng bào trong nước biểu tình chống Trung Cộng xâm lược đã bị ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam cấm đoán và bắt bớ. Với vụ rước đuốc thế vận hội 2008 của Tầu Cộng ngay tại Hà Nội, Saì Gòn, bọn Cộng Sản đã để lòi bộ mặt bán nước và lệ thuộc Trung Cộng thật rõ ràng, chúng không còn có thể lừa bịp đồng bào trong nước cũng như thế giới được nữa. Chính nghĩa mà bọn Cộng Sản rêu rao do sự tuyên truyền và lừa bịp mà có được không còn nữa. Tuy nhiên, vì sự bưng bít thông tin của Việt Công, phần lớn đồng bào trong nước vẫn không nhận thấy. Vì vậy, chúng ta có bổn phận phải làm sao cho đồng bào trong nước, nhất là giới nông dân, thợ thuyền, thấy rõ được tội bán nước của bè lũ Việt Gian Cộng Sản cũng như bản chất nô lệ của chúng.

 

CVA Lê Duy San

javascript:openImage('imgupload/im12336244681.jpg',267,400);

Nho'm LyTranLeNguyen / Paris


Liên lạc email: vanphong_nguoivietparis.com