Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

 


 

Bình luận thời sự

Trò hề bầu cử
 

Ngô Nhân Dụng

Nếu hôm nay quý vị thấy trong mục này có giọng hài hước, ký giả xin thứ lỗi. Vì đọc những tin tức về cuộc “bầu cử quốc hội” ở Việt Nam thì không thể nhịn cười được. Thí dụ, cách người ta dùng hai chữ “cơ cấu.” Cơ cấu nghĩa là gì? Một danh từ hay một động từ? Xin xem hồi sau sẽ rõ.

Trong một cuộc phỏng vấn của VietnamNet, bà Nguyễn Thị Anh Nhân, một đại biểu quốc hội Hà Nội sắp mãn nhiệm, được nhà báo hỏi trước kia bà là một doanh nhân thế bà có ý định ứng cử vào quốc hội hay không. Bà Anh Nhân, làm việc cho công ty bán rượu bia Carlsberg, trả lời rất thành thật: “Vào quốc hội là do cơ cấu, do chọn lựa thế nào đó chứ đâu có quyền quyết định.”

Phải khen ngợi tính thật thà của bà Nguyễn Thị Anh Nhân. “Ðâu có quyền quyết định!” Một đại biểu quốc hội mà thú nhận chính mình không có “quyền quyết định” việc mình ứng cử làm đại biểu cho nhân dân hay không! Trên thế giới ít có quốc hội nào vui như vậy. Không bật cười sao được? Nay đến khi sắp mãn nhiệm rồi, vị đại biểu vẫn không biết “do chọn lựa thế nào đó” mà mình được trở thành đại biểu! Ông Bokassa ngày xưa có tổ chức bầu quốc hội chắc cũng không bày ra được màn “múa rối nước” vui như thế!

Nhưng còn hai chữ “Cơ Cấu” nghĩa là gì? Chắc là một danh từ. Người ta thường nói tới cơ cấu tổ chức, cơ cấu thị trường, cơ cấu xã hội, vân vân. Bà Nguyễn Thị Anh Nhân nhận xét rằng “Cơ Cấu thường xa rời thực tế,” nghe như một danh từ. Nhưng không, bà lại nói tiếp, là có nhiều người làm đại biểu quốc hội dù “không hiểu biết gì nhiều về các vấn đề làm luật thì lại được cơ cấu.” Ðược cơ cấu? Tức là trong ngôn ngữ Việt Nam theo định hướng xã hội chủ nghĩa bây giờ, hai chữ “Cơ Cấu” dùng như một động từ. Tôi cơ cấu anh. Anh cơ cấu nó. Nó cơ cấu chúng mình. Chúng ta đều được cơ cấu cả. Nghe có ngộ không? Chắc nghe mãi thành quen, không ai thấy chướng tai cả. Nhiều độc giả cứ than phiền các báo bây giờ dùng nhiều “Chữ Việt Cộng” quá, chắc là loại chữ này. Nghe hai chữ “Cơ Cấu” dùng như động từ mãi, người có học đàng hoàng lâu ngày cũng hồ hởi, khẩn trương nói theo. Bà Anh Nhân kể có lần sau khi phát biểu tại một hội nghị, “Có đồng chí ở thành ủy (Hà Nội) hỏi: “Sao chị không tham gia quốc hội?” Thế là sau đó bà được ông ấy “cơ cấu” cho vào quốc hội! Nghe có vui không! Một hậu quả của tình trạng “cơ cấu” này là nhiều đại biểu quốc hội không bao giờ nói câu nào cả. nhà báo hỏi: “Có đại biểu nào trong suốt nhiệm kỳ không bao giờ phát biểu?” “Có chứ!” Bà Anh Nhân thông cảm, “Mà họ không phát biểu cũng đúng thôi.” Tại sao? Một phần vì họ không có điều gì để nói, nhưng bà còn nêu lên, “nguyên nhân ở chỗ vào quốc hội theo cơ cấu thì họ ngại động chạm.” Tức là những người được “cơ cấu” đưa vào không dám “nói bậy,” ngại lần sau cấp trên không “cơ cấu” cho nữa! Nhiều người biết liêm sỉ, “không muốn mang tiếng là nghị gật” thì lâu lâu cũng cố gắng nói mấy câu. Những người, như bà Anh Nhân bầy tỏ, thành tâm muốn làm việc giúp cho dân thật, thì thú nhận, “Cái đau đớn nhất của người đại biểu quốc hội là khi người ta (tức là dân, không phải là mấy ông cơ cấu) trông chờ mà mình không giải quyết được gì.” Bà giải thích, công việc chính của quốc hội như thế này: “đại biểu quốc hội cũng chỉ biết kính chuyển và kính gửi mà thôi!”

Chắc bà đại biểu này sẽ không để ai “cơ cấu” bắt mình vào quốc hội nữa. Ngồi đó cứ ngậm miệng thì cho người ta “cơ cấu” mình làm gì? Thiếu gì những việc làm lương thiện hơn công việc kính gửi và kính chuyển?

Nhưng mà họ “cơ cấu” cái quốc hội sắp tới như thế nào? Ðọc những bản tin về cách họ làm việc “cơ cấu” cái quốc hội mới thấy nên dịch ra cho người ngoại quốc ta đọc, cam đoan đọc không nhịn cười được. Có một quốc gia dân chủ nào mà mấy tháng trước ngày dân bỏ phiếu người ta phải bàn xem trong quốc hội sắp đến có bao nhiêu người thuộc loại gì hay không? Giống như ở Hollywood những nhà sản xuất, ông đạo diễn, bà viết truyện phim bàn nhau xem sẽ mướn đào, kép nào đóng cuốn phim họ sắp làm. Ông Nguyễn Phú Trọng được Bộ Chính trị đảng cử làm chủ tịch quốc hội, nghĩa là làm sếp sòng gánh hát. Cho nên ông đã “ký gửi Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc việc điều chỉnh... về cơ cấu thành phần, số lượng đại biểu quốc hội được bầu của cơ quan, tổ chức, đơn vị ở trung ương và địa phương.” Ðó là nguyên văn lời ông Trương Quang Ðược, phó chủ tịch hội đồng bầu cử nói với nhà báo. Tức là trước khi chọn tài tử, người ta muốn biết chắc phải chọn theo chỉ thị, bao nhiêu người thuộc guồng máy đảng, bao nhiêu người trong guồng máy nhà nước, mỗi địa phương bao nhiêu, vân vân. Ðạo diễn kỹ lưỡng như vậy thì mấy người gọi là “đại biểu” đó họ đại diện cho ai? Tất nhiên vào quốc hội rồi họ phải làm theo lệnh cấp trên chứ làm sao đại diện cho dân được!

Cái gọi là Mặt trận Tổ quốc đóng vai “giới thiệu” người ra ứng cử; nhưng ông Trần Ngọc Nhẫn một trưởng ban thế giới Mặt trận này cho biết “Ðảng đoàn” của cái Ủy ban trung ương Mặt trận đó “vừa có hướng dẫn về việc lựa chọn giới thiệu người ứng cử đại biểu quốc hội.” Tức là mấy ông bà đại biểu bù nhìn phải được mấy ông Mặt trận giới thiệu, mà chính những ông mặt trận cũng là bù nhìn nốt, vì phải được mấy ông đảng ủy “hướng dẫn,” bảo phải cơ cấu những thứ người nào! Trên đầu một thằng bù nhìn, con rối, lại có một thằng bù nhìn, con rối khác. Rồi chính anh bù nhìn thượng cấp này mới được “ở trên” cơ cấu cho, để biết đường lối mà đi “cơ cấu” mấy con rối khác! Cho nên mới có chuyện Mặt trận “kiến nghị” xin tăng số đại biểu quốc hội không phải là đảng viên cộng sản từ 10 phần trăm lên 20 phần trăm! “Kiến nghị” cũng là một chữ dùng theo định hướng xã hội chủ nghĩa, dịch ra tiếng Việt mình có nghĩa là “xin.” Con số 20 phần trăm người ngoài đảng cộng sản nghe có vẻ rộng rãi hơn, nhưng trong số đó họ sẽ dành riêng một số ghế cho các ông cha, ông sư được nhà nước chỉ định, những người có “được cơ cấu” vào quốc hội chắc cũng không hại gì cho nhà nước cộng sản!

Ðảng Cộng Sản Việt Nam coi toàn dân là một lũ trẻ con, Ðảng phải đóng vai vú em chọn trước các ứng cử viên, rồi hướng dẫn cho con dân chơi trò chơi “dân chủ!” Vú em bảo trong quốc hội phải có bao nhiêu thành phần thuộc Trung ương đảng, bao nhiêu người làm việc trong nhà nước, phần còn lại chia cho các đơn vị của Mặt trận Tổ quốc do đảng lãnh đạo, sau cùng thí cho những đứa ngoài đảng được 10% là thương xót con dân lắm rồi! Con nít không nên đòi bàn chuyện người lớn! Ngay cái gọi là Mặt trận Tổ quốc, năm nay được cấp trên cho tăng thêm ba người, thành 34 đại biểu; họ đang xin tăng lên thành 36, chưa biết thượng cấp có chấp thuận hay không! Ðọc một bản tin như vậy, thấy gọi đó là bầu cử quốc hội, thật không thể nhịn cười được!

Nhưng sau cùng các ứng cử viên cũng phải đóng trò “tranh cử,” phải họp báo, tập họp các cử tri mà trình bày chủ trương của mình chứ? Các ứng cử viên có được tự do gặp các cử tri không? Ðảng và nhà nước chọn từng ứng cử viên rồi, có tin tưởng cho họ đi vận động hay không? Nếu có hai người tranh nhau một ghế, họ có dịp tranh luận trước mặt cử tri hay không? Trước hết, ông Trương Quang Ðược khẳng định: “Ứng viên không cần tranh luận, chỉ báo cáo là dân biết nói thật hay không.” Thế thì các cử tri Việt Nam tài thánh! Thánh hơn dân Mỹ! Mỗi lần bầu tổng thống, người Mỹ phải tổ chức ba cuộc tranh luận truyền hình cho các ứng cử viên cãi nhau. Sau mỗi cuộc tranh luận, người ta lại đi thăm dò coi ông nào được dân khen, ông nào bị chê. Dân Việt chỉ cần nghe “báo cáo” thôi là biết ai “nói thật hay không!” Nhưng nói thật về cái gì? Tên thật, nghề nghiệp thật, địa chỉ thật hay tài sản có thật? Người ta chọn đại biểu quốc hội là chọn người có quyết tâm, có chương trình kinh bang tế thế hiệu quả, chứ đâu phải chỉ coi ai nói thật, ai nói dối về những thứ đó? Nói như vậy mà nghe được, có tức cười hay không?

Còn việc tiếp xúc với cử tri, ông Trương Quang Ðược nói, “Mặt trận Tổ quốc sẽ hỗ trợ và tạo mọi điều kiện để các ứng cử viên bình đẳng trong việc tiếp xúc với cử tri để vận động bầu cử. Ứng viên có nhu cầu xin mời cứ đăng ký bới MTTQ nơi mình cư ngụ!” Tại sao lại cần mấy cái ông bà Mặt trận giúp? Bộ các ứng cử viên ngu đến nỗi không tự mình tìm lấy cử tri, các cử tri dốt quá không tự họp nhau lại mời ứng cử viên đến nói được hay sao? Ðặt điều kiện phải “đăng ký” với Mặt trận tức là lại lập ra một cái hàng rào để nhốt các ứng cử viên trong đó, như nhốt gà trong chuồng vậy! Thân phận làm ứng cử viên như vậy mà không thấy xấu hổ sao được?

Bà con mình ở trong nước chắc không có thời giờ đọc những tin tức khôi hài trên. Hoặc họ đã nghe nhiều chuyện khôi hài hơn, nghe quen rồi, không cười được nữa. Nhưng điều thê thảm là 80 triệu người dân cứ phải coi tấn tuồng hài hước nhạt nhẽo đó mãi, lại phải gọi đó là sinh hoạt dân chủ! Ðảng Cộng Sản chỉ có 3, 4 triệu đảng viên, trong một nước 84 triệu người, nhưng đảng nhất định chiếm 80% đến 90% các ghế trong quốc hội, thí cho người ngoài được mấy chục ghế. Thế mà các ông các bà trong đảng vẫn còn phải bàn nhau coi cho chúng nó 10% hay cho 10% số ghế, làm như ban ân ơn huệ lớn lao cho cả nước vậy! Cả nước cứ chịu như vậy mãi hay sao?

Có những người dân Việt Nam không chịu nổi cái trò hề bầu cử này. Cho nên mới có những người kêu gọi đồng bào tẩy chay cuộc bầu cử dân chủ giả hiệu. Phải vạch ra cho tất cả đồng bào biết đây là dân chủ giả hiệu. Nhóm người đã hô hào tẩy chay bầu cử là nhóm 8406, trong đó có ông linh mục Nguyễn Văn Lý, cùng với các ông Ðỗ Nam Hải, Trần Anh Kim, ở ba miền Trung, Nam, Bắc. Ông cha Lý đã bị quản thúc tại gia. Lúc đầu ông bị vây không cho ra khỏi tòa tổng giám mục địa phận Huế, nhưng chắc thấy phái đoàn Vatican sắp qua Hà Nội, cho công an vây tòa tổng giám mục thì chướng quá, nên ông được di chuyển đi nơi khác.

Con số những người dám công khai chống trò hề bầu cử còn nhỏ lắm. Nhưng những người chán ngán cái trò hề nhạt nhẽo này thì rất nhiều. Bà con mình biết rằng chỉ có dân chủ thực sự nếu mọi người dân được ứng cử chứ không phải “đảng cử dân bầu.” Muốn dân chủ thực sự thì người ta phải có quyền tự do thành lập đảng chính trị để trình bày nhiều đường lối phát triển đất nước khác nhau cho dân lựa chọn. Các đảng chính trị phải có cơ hội đồng đều khi trình bày chủ trương của mình cho dân nghe. Báo chí phải được tự do loan tin về các hoạt động đảng phái, về các ý kiến khác biệt, được tự do nhận xét, phê phán các ứng cử viên, để dân lựa chọn. Trong thời Pháp thuộc, ở miền Nam các cuộc bầu cử còn tự do, hoạt động, và công bằng hơn thời cộng sản bây giờ. Những ông Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu từng viết báo, đi diễn thuyết, chính quyền thực dân cũng không cản được. Nếu không có những quyền tự do hội họp, tự do ngôn luận thì không bao giờ có dân chủ. Phải chấm dứt cái trò hề này. Ông Trần Ngọc Thành, ở Ba Lan, một cựu đảng viên cộng sản nay đang tranh đấu cho người lao động ở Việt Nam, mới nêu lên mấy con số. Ở nước láng giềng Cam Bốt trong kỳ bầu cử có tới 20,000 ứng cử viên, do hàng chục đảng chính trị đưa ra tranh cử. Nước Việt Nam chắc dân trí còn thấp hơn nước Cam Pu Chia nhiều lắm, cho nên 84 triệu người dân vẫn phải chịu chế độ vú em săn sóc!

http://www.nguoi-viet.com

Thursday, March 08, 2007


Liên lạc email: vanphong_nguoivietparis.com