Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

 


 

Bình luận thời sự

Đôi lời cám ơn gửi đến Viêtcatholic.

Lê Hùng Bruxelles.

Tôi vốn là người thích học hỏi, nhất là học hỏi về Đạo đức và Tình yêu Thiên Chúa. Vì vậy, khi nào mở máy computeur, tôi cũng phóng lên trang mạng Thông tấn xã Vietcatholic, tiếng nói chính thức của Giáo hội Công giáo Việt nam. Tôi cũng không muốn nói dối (vì nói dối là một phạm tội đứng hàng thứ 9) rằng ngoài việc học hỏi những khôn ngoan của Giáo hội Công giáo Việt nam, tôi cũng muốn biết lập trường chính trị cuả một số Giám mục và linh mục Việt nam để dạy con cháu, nên theo đức Giám mục nầy và tránh Linh mục hay Đức Ông kia ra, sau giờ đi kính viếng Nhà Thờ.

Hôm nay, chủ nhật 3/6/2007, nhân đọc bài « Tại sao Hội đồng Giám mục Việt nam im lặng ? » của Bảo Giang, đăng tải trên Vietcatholic, và qua một phần ý kiến cuả tác giả, tôi tự xét và xin đọc câu « Nhân danh Cha và Con…. » và cho « con cáo lỗi ».

Thực ra trên Vietcatholic, gần đây, tôi thường bắt gặp nhiều bài và tài liệu rất quý, nhưng bên cạnh có nhiều bài mà tác giả là các tu sỉ « xét tội » kẻ khác một cách thiếu ý thức, quy nạp qua lý luận một chiều. Nhất là các Ngài thường bắt tội những vị « tu xuất » đã dùng lời lẽ Chuá trong Thánh kinh để làm những việc « mở cửa cho rắn bò vào sân chơi của Giáo hội ».

Người ta đã nêu một số giáo dân « tu xuất », (dù không đưa tên tuổi) đã đăng tải những bài viết gán tội cho đức Giám mục Mai thanh Lương, Bùi Tuấn, Nguyễn minh Mẫn, và một số đông Linh mục tại hải ngoại đang « tiếp hơi » cho Việt cộng. Theo tôi, những chuyện nầy các bài viết trên Vietcatholic « thiếu hẳn mục tiêu » của một cơ quan truyền thông độc lập và vô tư.

Trong bài nầy, tôi muốn nêu ra những gì Bảo Giang đã viết và đã làm tôi kính phục. Vậy cho tôi xin trích ra đây với câu mở đầu:

« Tại sao Giáo Hội Công Giáo Việt Nam không ồn ào lên tiếng về việc tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền của Linh Mục Nguyễn văn Lý? Nay để làm sáng tỏ vần đề này hơn, tôi (Bảo giang) cho rằng, việc làm của cha Lý, tự nó đã nói lên tiếng nói ngay chính khiến mọi người có tai thì hãy nghe. Và bởi vì, sự giữ yên lặng của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã nói lên hai ý nghĩa rất đặc biệt và quan trọng trong lòng Giáo Hội Việt Nam hôm nay 
1.Thứ nhất : Theo chân con đi chịu chết.
2. Thứ hai: Gìn giữ đoàn chiên vẹn toàn. »

Trong lòng bài viết có nhiều đoạn khai triễn đáng đọc thêm :

« …..bạn (độc giả) thừa biết rằng. Bọn (Việt cộng) gian ác ấy không bao giờ muốn nghe lời phải lẽ thật. Nếu chúng biết nghe, thì cần gì phải HDGMVN lên tiếng. Bởi lẽ, hãy nhìn đến đời sống khốn cùng của nhân dân bị chà đạp dưới những bàn chân cùi, hủi, dính đôi dép râu của bọn Hồ chí Minh và Việt cộng thì chỉ cần một chút nhân tính còn lại trong con ngươi thì những kẻ gọi là lãnh đạo của Việt cộng hôm nay phải biết xét lại toàn bộ những sách lược đố kỵ với nhân dân của chúng. Nếu chúng là người và còn một chút nhân tính của con người, còn một chút biết cảm xúc trước một thân hình lở lòi của một đứa bé thiếu ăn, thì chúng, những kẻ tự cho niình là bọn lãnh đạo của Việt cộng kia phải biết qùy xuống mà xin lỗi dân tộc Việt nam vì biết bao nhiêu những tội ác chúng đã tạo ra cho dân tộc Việt Nam. Xa thì từ những cuộc thủ tiêu, đấu tố. Gần thì những Mậu Thân và những cuộc rượt giết người trên đại lộ Kinh Hoàng Qủang Trị năm 1972, rồi bờ biển Đà Nẵng Nha Trang và rồi những vụ bắn gíết đồng bào vượt biên vượt biển vì muốn lánh cho xa, thật xa cái bộ mặt dã nhân gian ác của chúng. Và cái tội chúng đã xỉ nhục giống nòi Việt Nam bằng tấm hình nhơ nhớp bịt miệng Cha Lý trước tòa đã bị đưa ra trên toàn thế giới.

Chẳng cần nói thêm, bạn đã biết, những loài dã nhân ấy, ngày xưa là bọn Hồ chí Minh, Tường Chinh Lê Duẫn, nay là bọn Khải, Kiệt, Mười, Mạnh, Dũng, Triết, Điềm… xét cho cùng chỉ là nững qúai thù tàn hại dân tộc Việt mà thôi. Chúng làm gì có nhân tính? Nói đến đây, tôi nhớ đến câu chuyện cũ. Chuyện tôi nhìn thấy khi còn nhỏ.. Hôm ấy, tôi đã thấy một con chó với nét mặt thật thảm, thỉnh thoảng nó ngoáy cái đầu quanh cần cổ một cái, và đôi mắt nó thì không rời xa một con chó khác bị trói lại và đem đi làm thịt. Hình ảnh ấy đến nay tôi vẫn chưa quên. Bạn ạ, loài cẩu trệ còn như thế, nhưng cái loài gọi là lãnh đạo của bọn Việt cộng ở Hà Nội kia còn tệ hơn nhiều!. Chúng có khi nào biết nhỏ một gịot lệ cho đồng loại.? Trái lại, chỉ có những điều làm cho nhân loại kinh tởm, đau thương thì chúng vui mừng! Và chuyện ấy bây giờ vẫn còn đang tái diễn đấy. Ngoài mặt, chúng trơn trớt nói đến chữ dân tộc, nhưng đúng là bày dã thù đang tàn hại cả một nền văn hóa của dân tộc. Mồm chúng thì như cái trôn, luôn luôn rêu rao đến chữ hòa giải hòa hợp dân tộc, nhưng cùng đích là tối độc ác bât nhân muốn tiêu diệt cho tận gốc rễ nền luân lý bao dung của dân tộc Việt ».

Tôi càng muốn bày tỏ lòng cảm phục đối với tác giả Bảo Giang, khi đọc đến những đề nghị, mà theo tôi nghĩ, các tổ chức chính trị đảng phái tại hải ngoại nên nghiên cứu để dùng làm chiến thuật:

« 1. Không du lịch Việt Nam,

2. Không mua bán hàng của Việt cộng

3. Không buôn bán làm ăn với Việt cộng.

4. Không đọc sách báo Việt cộng và yêu cầu các thư viện địa phuơng không được dùng tiền thuế của mình để mua sách báo của Việt cộng.

5. Không đi xem những trò múa rối văn nghệ của bọn Việt cộng đem qua,

6. Tạm thời ngưng gởi tiền về Viêt nam. ( ngày xưa thân nhân của bạn đã không chết, bây giờ càng không thể chết vì bạn không gởi tiền về)

7. Không gây qũy cho bất cứ một chương trình nào tại Việt Nam hiện nay, kể cả việc cúng dường hay góp tiền xây nhà thờ nhà chùa tại Việt Nam

Và,

8. Tích cực tham gia các cuộc biểu tinh chống cộng sản. Nếu chúng vác mặt ra ngoại quôc thì chúng ta cứ vác tấm hình chúng mịt miệng cha Lý mà dí vào mặt chúng. Rồi vận đợng ngay hàng xóm láng giềng của chúng ta giúp chúng ta trong việc vận động các dân cử địa phương và chính quyền trung ương hỗ trợ chúng ta trong công cuộc đấu tranh. Đòi lại Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam, giải thể cái chế độ dã nhân ấy và xây dựng một xã hội văn minh mới đặt trên nền trảng Tự Do Dân Chủ Công Lý cho Việt Nam.
(hết trích)

Gửi đến Vietcatholic lời cám ơn.

Đâu đây tôi vừa đọc một bài trên mạng internet của một tác giả người Việt trong nước, nói rằng đời sống con người là những đường « song song », ngụ ý người Việt ở ngoài nước đầy đủ tự do, không nên đòi hỏi người dân trong nước, nhất là các hàng lãnh đạo tôn giáo, phải làm những chuyện « tự do » dưới bàn tay Việt cộng. Đồng bào hải ngoại như « chim đã sổ lồng », trong khi đó đồng bào trong nước (nhất là các vị lãnh tụ tôn giáo) như « cá trong chậu », thì làm sao dám mở miệng phụ họa việc làm của Cha Nguyễn văn Lý được. Tác giả bài viết đó cho rằng cuộc sống con người ở hải ngoại và cuộc sống người dân trong nước là hai con đường « song song ».

Tôi đồng ý với chuyện tác giả đã ví cuộc sống là những con đường đã vạch sẳn. Chúng ta buộc phải đi trên con đường đó cho đến đích. Bên trái và bên phải chẳng có ai, bởi lẽ chúng ta không thể đi qua con đường của kẻ khác.

Điều tôi muốn nói thêm là mọi con đường đã tự vạch ra vô số hình dạng, mà chúng ta là những nhà toán học đang khảo sát. Chúng ta biết hình dạng bằng con mắt nhưng chúng ta không bao giờ lý giải được. Suy rộng ra cái « không-tôi » (le non-moi) đã có trước sẳn cái « tôi » (le moi), chẳng khác nào như hình dạng con đường đã vạch sẳn cho cuộc đời chúng ta đã « có trước » tư duy cuả chúng ta. Hình dạng con đường đã có Đấng Tối Cao vạch sẳn, nhưng vì lúc đó chưa-có-tôi (non-moi). Thế mà, sau khi đọc bài viết cuả Bảo Giang, tôi tự đâm ra hoài nghi, vì con đường của tác giả và con đường cuả tôi đã có lần « giao nhau » tại một vài điểm. Lần nầy, tôi xin gửi lời cảm ơn đến Ban Biên Tập Việtcatholic đã dành cho một bài viết mà tôi thích thú nghiền ngẫm.

Lê Hùng Bruxelles. (3/6/2007)


Liên lạc email: vanphong_nguoivietparis.com