Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

 


 

Bình luận thời sự

Dân chủ là một phong trào quốc tế

Ngô Nhân Dụng

Ông Nguyễn Minh Triết vẫn tới Mỹ thăm xă giao ông George W. Bush, mặc dù trước ngày ông lên đường th́ ông tổng thống Mỹ đă tiếp đón bốn vị lănh đạo các tổ chức chống Cộng, và gọi điện thoại cho ông Đỗ Nam Hải, một người chống chế độ sống ở Sài G̣n. Điều này chứng tỏ ông Nguyễn Minh Triết không biết ngượng. Hoặc là ông rất cần bắt tay ông Bush một cái, để nhắn các nhà tư bản Mỹ hăy tiếp tục đầu tư.

Trong khi đó, những cán bộ tuyên truyền hạng ba hạng tư của Cộng Sản vẫn lên giọng tố cáo Mỹ “can thiệp vào nội bộ” của họ, v́ các đại biểu Quốc Hội Mỹ, các chính khách và hội đoàn bảo vệ nhân quyền ở Mỹ đ̣i chế độ Cộng Sản ngưng đàn áp các nhà tranh đấu cho tự do dân chủ tại Việt Nam như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lư. Mà không riêng ǵ người Mỹ, những người tranh đấu cho tự do khắp thế giới đều “can thiệp” như vậy. Tại sao người nước này lại lên tiếng đ̣i tự do cho người nước khác? Rất giản dị, v́ con người ở khắp nơi liên hệ với nhau qua những giá trị nhân bản. Sống tự do dân chủ là những điều kiện tối thiểu để sống đúng với phẩm cách con người. Con người ở Việt Nam hay ở Trung Quốc cũng có quyền sống tự do như những con người ở Pháp, Ba Lan, hay Mỹ. Trong cuộc hội nghị Họp Mặt Dân Chủ ở Warszawa vừa qua, các người tranh đấu ở Ba Lan đă tới thăm để bày tỏ ư nguyện muốn giúp người Việt Nam tranh đấu để cũng thoát được ách Cộng Sản như nước Ba Lan. V́ họ nhớ trước đây gần 30 năm, chính dư luận thế giới ủng hộ Công Đoàn Đoàn Kết đă giúp cuộc đấu tranh của dân Ba Lan thành công. Nhờ cuộc gặp gỡ này mà các người Việt Nam dự hội nghị đă tặng cho các bạn người Ba Lan bức h́nh công an bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn Lư giữa ṭa. Bức h́nh được chiếu lên đài truyền h́nh cho cả nước Ba Lan được coi, lần đầu tiên.

Cô tài tử Mia Farrow, ông Tổng Thống George W. Bush và cựu Tổng Thống Vaclav Havel đều đang bị các chế độ Cộng Sản buộc tội đă can thiệp vào chuyện nội bộ của họ. Những bạo chúa và các đảng độc tài thường coi dân chúng trong nước thuộc quyền họ cai quản, họ muốn làm ǵ th́ làm, không cho người ngoài phê b́nh cách họ đối xử với dân ra sao. Nhưng các vụ can thiệp đó sau cùng đều có hiệu quả.

Cô Mia Farrow đă lên án chính quyền Trung Quốc giúp đỡ và bảo vệ chế độ độc tài ở Sudan, làm ngơ trước những hành động diệt chủng ở miền Darfur. Chính phủ Bashir ở Khartoum đă cho binh sĩ của ông tàn sát dă man những người dân lành ở Dafur từ nhiều năm qua. Cô Mia Farrow và các đồng bạn đă kêu gọi Bắc Kinh hăy tham gia việc cấm vận, ngưng nuôi dưỡng chính phủ Khartoum, ngưng đầu tư vào các mỏ dầu ở Sudan và ngưng mua dầu xứ này. Bắc Kinh không chịu thay đổi, họ cũng chỉ trích cô “can thiệp” vào việc nội bộ của họ. Nhưng sau khi cô Farrow lên tiếng tố cáo việc tổ chức Thế Vận Hội năm 2008 ở Bắc Kinh, gọi đó là một “Thế Vận Hội Diệt Chủng,” và kêu gọi các lực sĩ hăy tẩy chay không dự, đảng Cộng Sản Trung Quốc đă phải đáp ứng ngay. Họ cử một quan chức cao cấp đến Khartoum để khuyên bảo nhà độc tài Sudan hăy bớt giết người.

Cô Mia Farrow không phải là người duy nhất “can thiệp vào nội bộ” của chính quyền Trung Quốc. Rất nhiều tổ chức lao động quốc tế đang quan sát, theo dơi t́nh trạng các công nhân làm việc ở nhiều xí nghiệp Trung Quốc, đặc biệt là các xí nghiệp phục vụ cho Thế Vận Hội 2008. Liên Đoàn Lao Động Quốc Tế, Liên Đoàn Thợ Dệt, Thợ May, Thợ Làm Đồ Da Quốc Tế, đă kêu gọi chính phủ Bắc Kinh hăy buộc các doanh nghiệp nhà nước và tư nhân Trung Quốc phải tôn trọng quyền lợi của người lao động. Họ nêu lên những chứng cớ. Có những công ty cung cấp hàng hóa để bán trong dịp Thế Vận Hội bắt công nhân làm việc 13 giờ một ngày, bảy ngày một tuần, và được trả lương dưới mức lương tối thiểu theo luật định. Có những trẻ em 12 tuổi làm việc trong các công ty này. Các phóng viên quốc tế cũng tham dự vào việc t́m hiểu đời sống người lao động Trung Quốc. Họ mô tả những công nhân được tuyển từ nhà quê lên tỉnh, làm việc 12 tiếng mỗi ngày xây dựng các sân vận động và nhà ở cho lực sĩ; những công nhân này ăn ở rất cực khổ, làm việc không nghỉ, v́ họ muốn để dành tiền đem về cho gia đ́nh, v́ thế họ luôn luôn bị các công ty xây cất bóc lột.

Chính phủ Bắc Kinh rất bén nhạy khi nghe những lời chỉ trích liên can đến Thế Vận Hội năm 2008. Họ rất sợ dư luận kêu gọi các chính phủ hoặc các lực sĩ tẩy chay Thế Vận Hội đầu tiên tổ chức ở Trung Quốc. Họ đang muốn dùng Thế Vận Hội 2008 để quảng cáo cho chế độ, cho dân chúng chịu đựng ách độc tài Đảng trị thêm nhiều năm nữa. Chính v́ thế Ủy Ban Thế Vận Hội Trung Quốc đă đáp ứng ngay trước những lời chỉ trích, lập một ủy ban điều tra về t́nh trạng lao động ở các xí nghiệp dự thầu, dựa trên những lời tố cáo của các công đoàn quốc tế. UƯy Ban Thế Vận Hội bắt các công ty phục vụ cho Thế Vận Hội phải kư giấy cam kết thi hành đúng luật lao động, và sẽ theo dơi việc thi hành lời hứa này. Các tổ chức quốc tế cũng biết rằng những lời hứa giữa các doanh nghiệp nhà nước Cộng Sản và chính quyền Cộng Sản chỉ là để che mắt người ngoài. Nhưng phản ứng của Bắc Kinh cho thấy họ cũng chịu áp lực của dư luận thế giới. Công nhân Việt Nam đă đ́nh công liên tiếp trong những năm qua, người Việt ở nước ngoài cũng phải vận động các tổ chức lao động ở nơi ḿnh cư ngụ ủng hộ quyền lập công đoàn độc lập của người lao động nước ta. Tốt nhất là hăy giúp Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động đă được thành lập từ năm ngoái, trụ sở chính đặt ở Warszawa, do ông Trần Ngọc Thành lănh đạo.

Trong khi cô Mia Farrow “can thiệp” vào chính sách của chính phủ Trung Quốc ở Sudan th́ ông Tổng Thống Mỹ George W. Bush cũng “can thiệp” khi ông chỉ trích các chính sách đàn áp người bất đồng chính kiến của các chế độ độc tài ở Miến Điện, Việt Nam, Iran, Nam Phi và Ai Cập. Ông Bush gọi đích danh để đ̣i trả tự do cho những người đang bị chính phủ các nước này cầm tù chỉ v́ bất đồng chính kiến, trong đó có Linh Mục Nguyễn Văn Lư. Ông Bush phát biểu trong một hội nghị tại thủ đô Praha, Cộng Ḥa Czech, một cuộc họp mặt được báo chí đặt tên là “Hội Nghị Của Những Người Phản Kháng”. Những chính khách quốc tế như Vaclav Havel (Czech), José Maria Aznar (Tây Ban Nha), Natan Sharansky (Israel) chủ tọa hội nghị. Những người bất đồng chính kiến khắp thế giới tới đó họp mặt để bày tỏ t́nh đoàn kết với nhau. Họ đă “can thiệp vào chuyện nội bộ” của các chính phủ Syria, Ai Cập, Nga, Trung Quốc, Việt Nam, Belarus, Iran, Iraq, Á Rập Sau Đi, vân vân, đ̣i hỏi chính phủ các nước này phải tôn trọng quyền phát biểu những ư kiến độc lập bảo vệ phẩm giá con người.

Liệu những việc can thiệp này có hiệu quả ǵ không? Nhiều thí dụ cho thấy những áp lực từ nước ngoài có hiệu quả, dù mạnh hay nhẹ. Mạnh nhất là khi những cuộc tranh đấu được các cường quốc cùng giúp sức tạo thêm áp lực, có thể chấm dứt những chế độ độc tài, như đă xảy ra ở Phi Luật Tân, ở Chile, ở Ba Lan trước đây 20 năm.

Hiệu quả nhẹ như việc Cộng Sản Việt Nam chịu trả tự do cho ông Nguyễn Vũ B́nh trước ngày Nguyễn Minh Triết sang Mỹ. Kư giả Nguyễn Vũ B́nh đă bị ṭa án tay sai Cộng Sản kết tội “làm gián điệp,” một tội có thể tử h́nh, nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn trả tự do cho ông để làm quà cho chính phủ Mỹ! Thái độ khẳng khái, bất khuất của ông Nguyễn Vũ B́nh khi đă được tự do, giống như những lời các Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân nói trước ṭa, cho thấy khí phách của những người tranh đấu cho tự do rất kiên cường, dũng mạnh. Khi người Việt ở nước ngoài vận động các chính phủ và các đoàn thể bảo vệ các nhà đấu tranh dân chủ trong nước, việc vận động dù nhỏ đến đâu sớm muộn cũng tạo nên hiệu quả. Những người tranh đấu thấy công cuộc họ theo đuổi được đồng bào và thế giới bên ngoài hỗ trợ, họ sẽ vững chí hơn.

Một người đă sống qua kinh nghiệm đó là Giáo Sư Mudawi Ibrahim Adam tại đại học Khartoum. Ông đă phê b́nh không ngừng nghỉ chính sách Hồi Giáo cực đoan của chính phủ Omar Bashir, nước Sudan. Năm 1991 ông bị công an bắt giam bảy tháng trong “ngôi nhà ma,” nhà tù chính ở thủ đô Khartoum. Năm 1997 ông bị bắt giam lần nữa. Năm 1999 ông thành lập Tổ Chức Phát Triển Xă Hội Sudan để phổ biến các thông tin về dân chủ tự do và quyền con người. Những năm 2003, 2004 ông đều bị bắt giam 8 tháng, năm 2005 bị bắt 5 tháng. Ông đă dự hội nghị ở Praha cuối tháng rồi và nhiều người được nghe ông kể lại những cảnh bị bịt mắt tống giam, cảnh bị c̣ng vào cánh cửa phải đứng suốt đêm ngày. Giáo Sư Mudawi đề nghị thế giới hăy phong toả, không mua dầu lửa của Sudan nữa, đó là nguồn ngân sách chính của chế độ độc tài. Chỉ có một giải pháp chấm dứt được nạn diệt chủng, cải thiện quyền làm người cho dân Darfur, ông Mudawi nói, cách đó là tổ chức bầu cử tự do! Điều này đúng không riêng ǵ ở Sudan mà đúng khắp thế giới. Cô Mia Farrow không dính líu ǵ tới nước Sudan nhưng cũng ủng hộ ông. Ông Mudawi đă mang nguyện vọng của dân Sudan nói lên trong một diễn đàn quốc tế ở Praha. Những nhà tranh đấu tự do dân chủ như Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Lê Thị Công Nhân sẽ có ngày xuất hiện trên những diễn đàn tương tự.

Chúng ta phải thấy mừng khi nghe những tiếng nói kêu gọi tự do vang lên khắp thế giới, ngay trong thế kỷ 21 này. Phong trào tranh đấu cho quyền của con người bao giờ cũng có tính chất quốc tế, từ thế kỷ 18 đến nay vẫn thế. Dư luận thế giới đă giúp các cuộc vận động dân chủ tự do tiến mạnh hơn ở các nước đang phải sống trong nô lệ. Trong lịch sử nước ta, khi Phan Bội Châu bị Pháp bắt ra ṭa, người Việt Nam sống ở Pháp đă vận động các tổ chức nhân quyền của Pháp can thiệp, nhờ thế cụ Phan không bị án tử h́nh. Khi Tạ Thu Thâu bị Pháp bắt đưa ra ṭa những năm 1932, 1935 và 1938, v́ các hoạt động lập công đoàn, viết báo đối lập, các chính khách người Pháp ở chính quốc cũng can thiệp, trừ những lănh tụ Cộng Sản Đệ Tam phản bội con người tranh đấu cho giai cấp vô sản đó, v́ theo lệnh Stalin chống Cộng Sản Đệ Tứ. Cuốn sách của Nguyễn Văn Đính, “Tạ Thu Thâu, từ quốc gia đến quốc tế” xuất bản năm 1938 đă tường thuật các biến cố này - sách mới được Hải Mă tái bản ở Mỹ. Trong thời gian Tạ Thu Thâu tranh đấu không ngừng đó, ông cũng ở vào tuổi của những Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân ngày nay! Dân Việt Nam vẫn có truyền thống bất khuất!

Trên diễn đàn các mạng lưới chúng ta thấy nhiều cán bộ và công an Cộng Sản bênh vực chế độ mà đả kích các nhân vật quốc tế là “không có quyền” can thiệp vào nội bộ của Cộng Sản. Nhưng mọi người trong nhân loại có trách nhiệm với nhau. Không thể làm ngơ khi con người ở Sudan bị tàn sát hay con người ở Việt Nam bị sách nhiễu, đàn áp. Cả loài người có bổn phận giúp lẫn nhau. Không những khi thấy người đói khổ phải giúp mà khi thấy người khác bị bóc lột, bị tù đày, cũng phải giúp.

Nhân dịp đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản khắp thế giới mới khánh thành ở Washington D.C., người Việt tị nạn Cộng Sản ở Mỹ hăy tới thắp hương cầu nguyện cho oan hồn những nạn nhân Cộng Sản ở nước ta, trong đó có Tạ Thu Thâu, người đă bị Cộng Sản Đệ Tam sát hại vào Tháng Mười Hai năm 1945, theo lệnh từ “trung ương,” sau khi đă bị bắt giam hơn 3 tháng. Tổng Thống Bush nên đề nghị ông Nguyễn Minh Triết đến thăm đài kỷ niệm này trong dịp ông ta sang thăm Mỹ. Việc viếng các oan hồn nạn nhân Cộng Sản chỉ có tính nhân bản, không thể gán cho là “can thiệp” được!

Trích: http://www.nguoi-viet.com


Liên lạc email: vanphong_nguoivietparis.com