Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

 


 

Bình luận thời sự

Đường vào Lịch sử

Diệu-Trân

 Tôi ngồi lặng vì xúc động sau khi đọc bài “Đời khó bình yên” , nhà báo Trần Khải viết về Thupten Ngodup, người sinh viên trẻ Tây Tạng đã tẩm xăng, phựt lửa trên thân mình, chạy ra giữa phố chính ở New Delhi khi cảnh sát đang giải tán đoàn người Tây Tang tuyệt thực đòi độc lập, để sửa soạn đón một lãnh tụ Trung Quốc.
Cây đuốc sống xuất hiện bất ngờ, dùng tàn lực hô lớn “Độc lập cho Tây Tạng” rồi chạy xuyên vào những đám đông khiến cảnh sát khó ngăn chặn nổi anh. Với lửa phừng phừng trên da thịt, anh cứ lảo đảo chạy và hô “Độc lập cho Tây Tạng” ..... cho đến khi kiệt sức, ngã quỵ với hai tay chắp trước ngực.
    Ngay cả động tác cuối cùng anh cũng dành để cầu nguyện cho quê hương.

    Bài viết còn dẫn chứng những hình ảnh kiêu hùng khác của tuổi trẻ Tây Tạng khi họ nhận biết sự đòi lại lãnh thổ Tây Tạng ngày càng tuyệt vọng. Tới nay, hầu như chỉ còn là vấn đề thời gian, qua sự kiên nhẫn đáng ngại của Trung Quốc, chờ khi Đức Đạt Lai Lạt Ma viên tịch thì lãnh thổ Tây  Tạng sẽ có thể trở thành nơi du lịch thuộc chủ quyền Trung Quốc, nếu không có một biến cố bất ngờ nào xẩy ra.
    Đức Đạt Lai Lạt Ma đã phải lưu vong từ 1959. Suốt gần nửa thế kỷ ngài kiên trì tranh đấu bất bạo động bằng tinh thần Từ Bi của Đạo Phật, nay, dù gối mỏi, tay run, tấm lòng ngài vẫn như băng tuyết.
Nhưng còn quê hương ngài, đồng bào ngài thì sao?
    Tuổi trẻ Tây Tạng chưa đủ kiên nhẫn để thầm lặng cầu nguyện và đợi chờ. Trong tình thế mang nhiều tuyệt vọng, họ đang dũng cảm đứng lên, đứng lên bằng tay không mà vũ khí là trái tim mang tiếng nói bất khuất, là thân mạng tự thắp thành đuốc sáng. Những hành động can đảm phi thường này, tất nhiên không thể là sự ngẫu hứng mà là sự đau đớn nung nấu đêm ngày tới mức tột cùng chịu đựng, họ chỉ còn tấm thân thay lời nói để hiến dâng Tổ Quốc!
    Khi phựt lửa trên thân mình, tuổi trẻ Tây Tạng chỉ muốn giải tỏa nỗi bi thiết cùng cực của đời du mục và giãi bầy tấm lòng tha thiết với quê hương cùng sự phẫn nộ trước sự lặng thinh bất nhẫn của thế giới đối với chính sách dã man mà Trung Quốc đã áp đặt lên Tây Tạng!
    Chỉ thế thôi, đủ để tuổi trẻ Tây Tạng- thuộc mọi thành phần- đang dũng cảm đi vào cõi chết, tìm sinh lộ cho quê hương, dân tộc. Họ không hề nghĩ rằng họ đang hiên ngang đi vào lịch sử.
    Tuổi trẻ Tây Tạng đang đi vào lịch sử đời đời.
    Bạo quyền cưỡng chế đang lún xuống bùn đen kiếp kiếp.
    Lịch sử nhân loại đã chứng minh như thế.

 Mai này, dù Tây Tạng chẳng còn tên trên bản đồ thế giới nhưng những trang sử với hình ảnh chất ngất hào khí của thế hệ Thupten Ngodup tự thắp thân thành đuốc sáng; của nhà văn trẻ Tenzin Tsundue leo lên thang gỗ tầng thứ 14 gắn vào khách sạn 5 sao để dàn chào thủ tướng Trung Cộng Chu Dung Cơ bằng biểu ngữ dài 20 feet với hàng chữ “Giải phóng Tây Tạng; Trung Quốc hãy cút đi!”; của hàng ngàn sinh viên Tây Tạng đang rời Đại Học để tranh đấu cho nền Độc Lập của dân tộc sẽ bất tử trên sử sách thế giới.
Người ta có thể tàn phá thành quách đền đài nhưng không ai xóa được những dữ kiện lịch sử!  
Để dễ nhớ, chúng ta nhắc một chuyện lịch sử gần đây thôi: Cuộc đàn áp đẫm máu tại Thiên An Môn tháng 6 năm 1989 với hơn 10 ngàn người chết, đã để lại một hình ảnh bất diệt trong trang sử Trung Quốc và thế giới mà không một sức mạnh nào bôi xóa được. Đó là hình ảnh chàng sinh viên mảnh khảnh, mặc áo sơ mi trắng, đơn độc đứng cản đoàn xe tăng hung hãn, tua tủa những họng súng đen ngòm sẵn sàng nhả đạn. Bánh sắt lăn bên phải, chàng bước qua phải, bánh sắt lăn bên trái, chàng bước qua trái. Nếu tình huống không là cảnh chính quyền đang dùng vũ lực đàn áp dân chúng thì hình ảnh độc đáo được thu vào ống kính khắp thế giới này không khác chi trò chơi “Rồng rắn lên mây” mà đám nít nhỏ thường chơi, một đứa làm rắn trườn lên, những đứa khác né tránh.
Chàng thanh niên ấy, trước ống kính phóng viên thế giới, rõ ràng là rất bình thản. Tại sao anh ta không nhận thức được sự nhỏ bé, yếu đuối của thân xác mình trước sức mạnh kinh khủng của vũ khí ồ ạt trước mắt? Trong hình, anh ta đeo kính trắng chứ không đui mù. Anh phải thấy, và thấy rõ; nhưng thấy mà không sợ. Cái gì khiến anh không sợ, nếu không phải là sức mạnh tâm linh, biết và tin ở lẽ phải.
Tất nhiên, sau đó, chỉ có trời biết chàng thanh niên can trường ấy sống chết ra sao, nhưng điều chắc chắn là chàng đã đi vào lịch sử bằng hình ảnh dũng cảm phi thường này, thể hiện tinh thần vô úy, dấn thân tranh đấu bất bạo động của Đạo Phật; trong khi tượng những kẻ nắm quyền sinh sát hàng triệu sinh linh đã bị giật sập ở Đông Đức, Nga Sô, Hung Gia Lợi ......

Lịch sử luôn tái diễn không ngừng nhưng kinh nghiệm của người này lại vẫn thường là rẻ rách của người kia! Cộng Sản Việt Nam là gì, so với sức mạnh của Đông Đức, Nga Sô, Hung Gia Lợi ..... khi xưa? Nhưng CSVN vẫn đang đắp tượng cho những tội đồ dân tộc, vẫn đang xiết gọng kềm trên cổ dân chúng, vẫn nghiến bánh sắt phá sập đền thờ, chùa miếu .......

Đường vào lịch sử luôn mở rộng thênh thang.
Nhưng vực thẳm bùn đen cũng trải dài không kém!
 

                                    Diệu Trân
                    (Như-Thị-Am, Mùa pháp nạn)

 


Liên lạc email: vanphong_nguoivietparis.com