Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

 


 

Bình luận thời sự

 

Trịnh Công Sơn = Thằng Cộng Sản

          Theo lời kể của nhiều người, thi sĩ Bùi Giáng khi còn sống thường hay hỏi đố bạn bè của ông rằng: "Có biết cái thằng Tê Xê Ết là ai không?" Ai cũng trả lời: "T.C.S. là chữ viết tắt của Trịnh Công Sơn." Thi sĩ Bùi Giáng cười rộ, trả lời: "Không phải, T.C.S. là Thằng Cộng Sản!"

          Đó nhận xét xác đáng của một người bị coi là điên. Tiếc thay, ở hải ngoại, hơn 30 năm sau, vẫn có người không điên, đứng lên thề sống thề chết rằng TCS không phải là Thằng Cộng Sản.

          Ai đúng ai sai? Người chết (TCS) không thể tự biện hộ, nhưng hồi ký của ông ta còn đó, các bài báo của bạn bè thân thuộc ông ta còn đó. Hãy để TCS tự xác định chỗ đứng của ông ta...

          Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi xe tăng CS Bắc Việt đụng sập cổng, tiến vào Dinh Độc Lập thì TCS ôm đàn lên đài Sài Gòn hát bài "Nối Vòng Tay Lớn": "Từ Bắc vô Nam nối lại nắm tay, ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà!"

          Đó là một TCS bằng xương bằng thịt, không ai giả dạng.

          Trong sách vở, Trịnh Công Sơn kể chuyện sáng tác "chui", in "chui" hát "chui" của ông ta dưới chế độ miền Nam như sau:

          "Những ca khúc của tôi được in ra từng tờ rời và từng tuyển tập. Phụ trách công việc in ấn và phát hành đã có người em ruột của tôi, cũng cùng trốn lính, chăm lo. Việc in ấn càng lúc càng khó khăn, nhất là sau khi có lệnh tịch thu của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của tôi. Cảnh sát lúc bấy giờ được lệnh vào tận các nhà in để truy lùng. Thế là phải đổi kế hoạch. Thay vì in trong một nhà in, nay phải rải ra trong ba bốn nhà in khác nhau. Tịch thu nơi này còn nơi khác, và dĩ nhiên, chuyện đi đứng không phải dễ dàng. Đi từ một nhà in ở vùng SàiGòn đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi."

          Nguyễn Đắc Xuân, bạn thân của TCS kể lại những ngày sống và làm việc với Võ Văn Kiệt và TCS:

          "Anh Sáu (Sáu Dân - Võ Văn Kiệt) đánh giá và bình phẩm ca khúc của Trịnh Công Sơn theo cách của anh. Với tôi anh Sáu là một nghệ sĩ, nghệ sĩ với con người chiến sĩ của anh. Không hề có khoảng cách về tuổi tác, về cương vị xã hội, hai người nghệ sĩ ấy đã gặp nhau, đã trở thành một đôi bạn chia sẻ nhiều nổi niềm không thành lời, không thành tiếng. Những năm khó khăn, cơm độn bo bo, có lần anh Sáu gởi gạo đến gia đình Trịnh Công Sơn.

          Có một lần anh Sáu tâm sự với Sơn "Anh em trí thức ở thành phố mình bỏ đi nhiều quá. Mỗi người mỗi cương vị, làm sao giữ anh em lại, cùng xây dựng đất nước. " Sau đó Trịnh Công Sơn viết ca khúc "Em còn nhớ hay em đã quên".

          Lần thứ hai, anh Sáu nói với Sơn "Trong lúc khó khăn này, làm sao mọi người đều có niềm tin, niềm vui, vượt lên khó khăn để xây dựng Thành phố..." Sau đó, Trịnh Công Sơn cho ra bài "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui ".

          Nguyễn Quang Sáng, TTK Hội Nhà Văn VC cũng ghi lại nguyên nhân ra đời của hai bản nhạc "Em còn nhớ hay em đã quên" và "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui", cho biết "anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt chỉ mới nói vài lời mà Trịnh Công Sơn đã lãnh hội được ý của anh Sáu muốn cái gì và Sơn tự biết mình phải làm cái gì!"

          Chúng tôi thiết tưởng không phải nói nhiều, viết nhiều. Ai tự nhận người ta là cái gì, hãy tôn trọng người ta là cái ấy. Trịnh Công Sơn là Thằng Cộng Sản, hãy chấp nhận ông ta là thằng cộng sản, không nên lôi kéo, áp đặt, tô son điểm phấn để tự lừa mình, hay lừa người.

          Hãy xem chế độ Cộng sản đã làm gì cho TCS thì đủ biết.

          Cộng sản là loại phi văn hoá, phi dân tộc, phi tâm linh, phi tôn giáo. Cộng sản lập Viện Bảo tàng TCS, không phải vì tinh thần yêu văn hoá, mà chính là để đãi ngộ một chiến sĩ tâm lý đã từng nằm sâu trong lòng địch, làm băng hoại tinh thần chiến đấu của địch trong giai đoạn chưa chiếm được miền Nam, và cả trong giai đoạn đã chiếm được nhưng cần phải chế ngự những mầm mống "phản cách mạng" cả trong lẫn ngoài nước. TCS đã hoàn thành tốt đẹp công tác được giao phó trong cả hai giai đoạn. Cộng sản đã thành công hoàn toàn trong việc sử dụng con bài TCS trong cả hai giai đoạn.

          TCS đã chết nhưng chất độc văn hoá của TCS vẫn còn tác dụng. CS vẫn tiếp tục sử dụng tàn tích của TCS để tiếp tục đầu độc, tuyên truyền, xoa dịu nhân dân trong nước và cộng đồng tị nạn hải ngoại.

          Đó chính sách văn hoá, là chiến lược tuyên truyền của VC, chúng ta không thể tránh được. Điều chúng ta có thể làm được, và làm có hiệu quả, là nhận diện những thành phần đang tiếp tay cho Cộng sản, dùng TCS như thuốc phiện để ru ngủ cộng đồng hải ngoại, phá hoại cuộc đấu tranh giải thể cộng sản đang bước qua giai đoạn quyết liệt nhất.

          Chúng ta hãy cùng nhau lập danh sách những kẻ đang "lạy ông con ở bụi này"!

          (Tập Hợp Dân Chủ Tự Do)

 


Liên lạc email: vanphong_nguoivietparis.com