Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

 


 

Bình luận thời sự

 

Nguyễn Tấn Dũng chống biểu tình


Ngô Nhân Dụng

Tuesday, April 22, 2008

Chỉ có vài chục ngàn người ở thành phố Salt Lake, tiểu bang Utah. Nhưng cộng đồng người Việt tại đây cũng đứng chung với các nhóm người Miến Ðiện, Tây Tạng, Sudan và các môn đồ Pháp Luân Công tổ chức một cuộc biểu tình đón “Ngọn Ðuốc Nhân Quyền” tới tiểu bang Utah trong ngày Chúa Nhật 20 Tháng Tư vừa qua.

Cuộc rước Ðuốc Nhân Quyền được tổ chức song song với cuộc rước đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008 trong cả tháng qua, nhằm tố cáo tội diệt chủng của chính quyền Cộng Sản Trung Quốc và âm mưu của họ lợi dụng Thế Vận Hội cho mục đích chính trị. Ðuốc Thế Vận chỉ đi qua San Francisco, nhưng Ðuốc Nhân Quyền còn được đưa qua các thành phố khác ở Mỹ. Vì vậy, cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản ở Utah, các hội cựu quân nhân, cựu tù nhân chính trị, các nhóm thanh niên, sinh viên người Việt đã hợp tác với những sắc dân khác tổ chức rước đuốc. Vì tất cả đều là nạn nhân của chế độ Cộng Sản Trung Quốc. Nhiều người Mỹ đã tới dự cuộc biểu tình vì ủng hộ nhân dân Tây Tạng.

Trong một ngày giá lạnh, nhiệt độ thấp hơn độ nước đóng băng, khoảng dưới 30 độ F, đứng cho các trận gió thổi quất vào mặt, có gần 200 người đã tham dự cuộc biểu dương giá trị nhân quyền. Ông chủ tịch cộng đồng người Việt ở Utah và một phụ nữ Việt gốc Hoa đã được mời lên diễn đàn đọc những bài diễn văn ngắn trình bày tội ác của chế độ Cộng Sản Trung Quốc. Cờ Việt Nam Cộng Hòa phất phới giữa một rừng cờ Tây Tạng.

Trong lúc đó, các du học sinh Trung Quốc, được hội sinh viên của họ huy động, cũng tổ chức “chống biểu tình!”. Họ mang theo một lá cờ Trung Quốc màu đỏ rộng lớn, nhằm tạo nên hình ảnh lá cờ vĩ đại của họ khống chế tất cả những lá cờ khác.

Thành phố Salt Lake đã cho phép tổ chức cả hai cuộc biểu tình trong cùng ngày, họ đã yêu cầu hai bên đứng ở hai địa điểm cách nhau một quãng ngắn, và xếp đặt giờ khai mạc chênh lệch nhau. Nhưng cuối cùng hai nhóm, biểu tình và chống biểu tình, vẫn có dịp đứng hai bên đường nhìn nhau và cùng hô khẩu hiệu! Ðám sinh viên Trung Cộng có lúc định đem lá cờ lớn của họ sang đứng cùng những người biểu tình chống Bắc Kinh, cho ngọn cờ máu vĩ đại vượt lên cao hơn cờ nước khác. Hàng trăm cảnh sát viên của thành phố đã tạo một hàng rào ngăn giữa hai nhóm.

Có tới 200 sinh viên Trung Quốc tới phất cờ, hô khẩu hiệu chống biểu tình. Có lẽ họ đã lôi kéo được tất cả các du học sinh Trung Quốc ở thành phố này. Vì ai không đi dự “chống biểu tình” thì cha mẹ họ ở trong nước có thể sẽ bị công an mời đi “làm việc!”. Cha mẹ họ sẽ bị lối xóm phê bình, bị sách nhiễu, có thể bị mất việc làm! Chỉ có một người vắng mặt, không tới dự nhưng có lý do chính đáng, là ông Nguyễn Tấn Dũng.

Ðáng lẽ ông Nguyễn Tấn Dũng phải hiện diện ở khắp những nơi nào có biểu tình chống đuốc Thế Vận Bắc Kinh 2008. Nhưng, ai cũng biết ông Nguyễn Tấn Dũng đang bận lo bảo vệ cuộc rước đuốc Thế Vận đi qua Sài Gòn “một cách trọng thị và an toàn.” Cho nên ông Dũng được miễn chấp, không cần phải đi chống tất cả các vụ biểu tình khác. Ông Dũng đã bày tỏ lòng trung thành tận tụy, quyết tâm phấn đấu lập công với Ðảng và Ðất Nước trong lúc khó khăn này. Ðảng, ở đây, là Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, còn Ðất Nước ở đây là nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.

Trong lúc các sinh viên Trung Cộng đi chống biểu tình ở Utah, nước Mỹ, thì hôm Chủ Nhật vừa qua ông Nguyễn Tấn Dũng đang “chủ trì” một cuộc họp bàn chuyện “chống biểu tình” để bảo vệ ngọn đuốc thế vận của Trung Quốc. Cuộc họp gồm nhiều bộ, nhiều ngành nằm trong chính phủ Hà Nội, toàn thể cấp lãnh đạo thành phố Sài Gòn cũng được gọi ra báo cáo và nghe chỉ thị. Cuộc họp này không cần thông dịch viên, vì ai cũng biết nói tiếng Việt! Mặc dù tấm lòng mọi người đều hướng tới Bắc Kinh.

 

Hiện nay, chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã huy động tối đa các lực lượng công an, cảnh sát, an ninh, bảo vệ, mật vụ, thanh niên xung phong, và hàng trăm tổ chức khác đi lùng bắt mấy trăm người trong sổ đen, vì đã họ đã đi biểu tình chống Trung Quốc chiếm Hoàng Sa trong tháng 12 năm ngoái và Tháng Giêng năm nay, 2008. Chỉ tiêu được ông Nguyễn Tấn Dũng đề ra là cứ mỗi người đã biểu tình hoặc có khả năng sẽ biểu tình phải có 12 nhân viên an ninh “bảo vệ.” Câu lạc bộ Nhà Báo Tự Do đang loan tin đầy đủ những cuộc bắt bớ, hỏi cung, đe dọa những “đối tượng” này. Ông Nguyễn Tấn Dũng gọi họ là những “đối tượng xấu.” Ông dùng hai chữ “đối tượng” theo đúng lối văn công an, trong những bản báo cáo công việc làm. Gọi người ta là “đối tượng” tức là biến họ thành một vật thể, không còn phải quan tâm đến tư cách con người của họ nữa. Không coi người ta là con người thì muốn làm chi cũng được, giơ gậy lên đánh vỡ đầu cũng không thấy gớm tay, và khỏi thắc mắc về chuyện nhân quyền!

Cho nên, trong vụ công an đánh biểu tình trước cửa Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc ba tháng trước, có một sinh viên Việt Nam bị công an đánh đập, không cho anh đi biểu tình đòi các đảo Hoàng Sa, anh sinh viên đã ngạc nhiên hỏi anh công an rằng: “Anh không biết ngượng à?”. Tất nhiên, anh công an cũng ngạc nhiên không kém, Tại sao lại phải ngượng? Ðảng và nhà nước bảo đánh các đối tượng là ta đánh, sao lại ngượng?

Những nhà báo tự do như anh Hoàng Hải, tức Ðiếu Cầy, đã phải bỏ trốn khỏi Sài Gòn, nhưng vẫn bị bắt ở Ðà Lạt. Công an đe dọa những người đang thuê nhà của gia đình anh Ðiếu Cầy, bảo họ bỏ đi, để gia đình anh mất nguồn lợi tức đủ sống. Những thành viên của trang mạng lưới x-cafevn đã bị công an gọi lên thẩm vấn, máy vi tính bị tịch thu, bắt ký tên giấy cam kết không cộng tác với mạng lưới của các bạn trẻ dũng cảm này! Một blogger (người mở mạng lưới blog riêng) là Luật Sư Phan Thanh Hải thì đi thuê nhà ở đâu cũng bị chủ nhà xé hợp đồng, vì chính các chủ nhà bị công an đe dọa. Các chủ nhà được báo cho biết anh Hải là “đối tượng phản động bị theo dõi đặc biệt!”

Nhà thơ Bùi Chát cũng bị chủ nhà dọa đuổi đi, vì đã viết trên các mạng lưới bày tỏ ý kiến khác với lập trường của Bắc Kinh. Bà mẹ của blogger khác là Uyên Vũ, mặc dù đã 80 tuổi và mắt lòa, vẫn bị công an đến dọa nạt và “dạy” cho cụ bà một bài học về cách dạy con ngoan ngoãn với Ðảng và nhà nước, nước Trung Hoa cũng như nước Việt Nam. Trong khi đó, ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn lên đài BBC tuyên bố ở nước Việt Nam không có người nào đối lập, vì chỉ có các “đối tượng” thôi!

Nhưng công an sẽ còn phải đối phó với những “đối tượng” khác, ngày càng đông hơn. Sinh viên Lê Minh Phiếu, người đang du học ở Bordeaux và được hãng Sam Sung cử ra cầm đuốc thế vận cho họ, đã trở về Sài Gòn và bị công an hỏi cung ngay. Anh là người Việt Nam đầu tiên viết thư gửi tổ chức Thế Vận quốc tế phản đối chính quyền Bắc Kinh lợi dụng những tấm bản đồ quảng cáo Thế Vận Hội 2008 và cuộc rước đuốc Thế Vận để chính thức hóa việc họ chiếm các đảo Hoàng Sa và Trường Sa của nước ta. Công an của ông Nguyễn Tấn Dũng chắc sẽ hỏi thăm anh Lê Trung Thành, một sinh viên Việt Nam đang ở Ðài Loan. Anh Thành đã bay sang Bangkock một mình đi tham dự biểu tình cùng những người Tây Tạng, người Thái Lan, để nhân dịp này trưng ra biểu ngữ đòi Hoàng Sa và Trường Sa trả về Việt Nam!

Nhưng ngày 29 Tháng Tư sắp tới, ông Nguyễn Tấn Dũng đã ra lệnh phải “triển khai tổ chức cuộc lễ rước đuốc một cách trọng thị và an toàn.” An toàn thì tương đối dễ. Công an Trung Quốc và công an người Việt sẽ tạo thành hàng rào dầy đặc bảo vệ cho ngọn đuốc an toàn. Nhưng làm sao để cho nó “trọng thị”? Hai chữ này, nói lối tiếng Việt Nam thì ta nói là “long trọng.” Khi ông thủ tướng nước Việt Nam dùng hai chữ “trọng thị” thì ta hiểu là hai chữ đó đã được dùng trong chỉ thị từ Bắc Kinh. Dùng nguyên những tiếng mà “đồng chí vĩ đại” sử dụng, cũng là một cách tỏ lòng tôn kính. Vừa long trọng lại vừa kính cẩn, như vậy mới thật là trọng thị.

Muốn cho cuộc rước đuốc “trọng thị,” thì ngày 29 Tháng Tư này, ở thành phố Sài Gòn, không ai được nhổ nước bọt ngoài đường. Trẻ em không được mặc quần hổng đít. Phụ nữ phải đeo sú chiêng. Ăn mày phải sơ tán, nếu ở lại thành phố thì không được mặc áo rách. Ðàn ông không được đứng gốc cây mà tiểu tiện. Ðó là những chỉ thị đã được đưa ra cho áp dụng ở Bắc Kinh, Sài Gòn cứ thế mà noi theo.

 

Nếu các chỉ thị đó được áp dụng đầy đủ ở Việt Nam, các chiến sĩ công an sẵn sàng hy sinh vì tổ quốc (Trung Hoa) và quyết lập công dâng lên Ðảng (Cộng Sản Trung Quốc), thì chắc chắn ngày 29 này cuộc lễ rước đuốc sẽ trọng thị và an toàn! Sài Gòn theo sau Bình Nhưỡng, sẽ là những thành phố gương mẫu, được khen thưởng với tình hữu nghị đặc biệt! Sau khi các lực lượng cảnh sát công an hoàn tất nhiệm vụ lịch sử mà Ðảng (như trên) và nhà nước (cũng như trên) giao phó, ngày hôm sau Tòa Ðại Sứ Trung Quốc ở Hà Nội sẽ đãi tiệc ăn mừng thắng lợi. Ông Nguyễn Tấn Dũng có thể cao hứng nâng ly rượu cất tiếng hát to: “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng!” Bác Hồ Cẩm Ðào không có mặt vì đang mắc bận ở Bắc Kinh, nhưng chắc chắn bác sẽ ghi công, và sẽ có thưởng!

 

Trích Người Việt:

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=77370


Liên lạc email: vanphong_nguoivietparis.com