Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

Numéros d'urgence (Paris):
PHARMACIE de Garde:
01 45 62 02 41
SAMU:
01 45 67 50 50
Police SECOURS:
01 53 41 50 00
Gendarmerie Nationale (1e 2e 3e 4e 5e 6e):
01 58 80 32 25
Douanes (DGDDI):
01 40 04 04 04
S.O.S Médecins:
01 47 07 77 77
S.O.S Dentaire:
01 43 37 51 00
Renseignements Hospitaliers:
01 40 27 30 00
SECOURS Cardiologique:
01 45 27 10 10
URGENCES Médicales de Paris:
01 48 28 40 04
URGENCES Pédiatrie:
01 43 94 35 01
URGENCES psychiatriques:
01 45 65 30 00

 

Người Việt Khắp Nơi

CHUNG QUANH DIỄN ĐÀN THƯƠNG MAI PARIS 2007

Tin từ PARIS

Sáng ngày Thứ Ba 2/10/2007, đáp lời mời của Nghiệp Đoàn Chủ Nhân Pháp, Ông Nguyễn Quốc Nam, cùng với một số doanh gia Pháp Việt, đă đến tham dự Diễn Đàn Thương Mại Pháp Việt lần đầu tiên được tổ chức  tại khách sạn Le Méridien (Quận 14 Paris).

            Một điều bất ngờ là sau khi nhận phù hiệu trên áo (cho những người đă ghi danh trước), Ông Nguyễn Quốc Nam đă bị nhân viên an ninh Pháp cho biết Ông không được vào pḥng họp v́ lư do chánh trị Chúng tôi đă t́m gặp Ông Nguyễn Quốc Nam để t́m hiểu vụ việc và đă được gặp Ông t ại Paris. Sau đây là bài phỏng vấn của chúng tôi.

 TP :-Xin Ông xác nhận nguồn tin sáng nay về việc Ông bị từ chối không được tham dự Diễn Đàn Thương Mại Paris 2007.

Ô NQN :- Vâng, đúng ra th́ mặc dù có giấy mời chánh thức, tôi chỉ bị ngăn cản không được vào pḥng họp v́ sự có mặt của Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng vc. Ngoài ra, phần « Forum », với các gian hàng bên ngoài th́ không có việc ǵ…Phải nói ngay với chị là chúng tôi đă bàn thảo kỹ lưởng để định rơ mục tiêu chính là trực diện với Ông Nguyễn Tấn Dũng chứ không phải đến đó v́ lư do thương mại, l àm ăn.

TP :-Xin Ông cho biết rơ  hơn .

Ô NQN :-Vâng

Việc t́m thị trường ở VN hiện nay, đối với chúng tôi, vẫn c̣n là một việc chỉ nên nghĩ đến như một cuộc chơi mạo hiểm...bởi không biết làm việc ǵ khác nữa...V́ thế, tôi quyết định đến đó với 2 mục tiêu :

Một là « soi sáng » tính cách mạo hiểm đó cho những thương gia chỉ nh́n thấy lợi nhuận nhất thời, muốn đến VN để khai thác và làm cái mà chúng tôi gọi là économie de cueillette (kinh tế hái trái, ăn sỏi). Một số người VN đă làm cuộc mạo hiểm đó đă phải khốn đốn, tù tội như những Trịnh Vĩnh B́nh ở Hoà Lan, Nguyễn Gia Thiều ở Pháp, Trần Trường ở Mỹ...v.v. Đó là tôi chỉ  nhắc đến những trường hợp « nổi tiếng » mà ai cũng biết. Kh ông k ể đ ến nh ững người « âm thầm ra đi và chua chác trở về »

Các thương gia Pháp sẽ hiểu ngay tính « mạo hiểm » v́ t́nh trạng « luật pháp sứ quân » dưới chế độ độc tài đảng trị vc hiện nay. Trong giới làm ăn, ai cũng biết quy luật rơ  ràng của thương mại : Làm ăn th́ phải có lời. Lợi nhuận là kết quả của giá bán cao hơn giá thành, hàm ư phải biết giá thành là bao nhiêu. Dưới chế độ độc tài cs, tham nhủng đang được chính họ phải thú nhận là một quốc nạn không có thuốc chữa ...Giá thành v́ thế...phải tùy thuộc ở...mức độ tham nhủng của các quan chức, mỗi nơi mỗi khác !

Thứ hai : Chất vấn Nguyễn Tấn Dũng về lư do và trách nhiệm lịch sử của đảng cs VN trước t́nh trạng tục hậu mọi mặt của VN, so với thế giới văn minh và đặc biệt nơi các quốc gia lân bang. Tôi muốn chứng minh cho mọi người nh́n thấy, qua h́nh ảnh và sự thành công của con em chúng ta về khả năng thành đạt, không hơn th́ cũng chẳng thua ai khi xă hội cho chúng được tự do phát huy. Để đi đến kết luận không thể chối căi được về trách nhiệm,  phải đổ trên đầu những người vô tài bất lực đang ngự trị độc tôn tại VN...Tôi đă không làm được việc đó...V́ một lư do mà ai cũng đă thấy rơ : Quyền lợi của người ta. 30 chiếc Airbus, gần 3 tỉ euros phải nặng kư hơn nhân quyền VN chứ ?! 

TP : Thế th́ việc ǵ đă xảy ra ?

Ô.NQN :-Như đă dự tính trước, tôi đến khách sạn Le Méridien vào lúc 8g30 sáng ngày Thứ Ba 2/10/2007. Đến bàn tiếp tân, sau khi cho biết tên công ty của chúng tôi, cô tiếp viên nhanh chóng trao cho tôi một danh thiếp đă ghi sẳn tên của công ty và của tôi với tư cách Tổng Giám Đốc (Ở đ ây t ôi xin m ở m ột d ấu ngo ặc : T ôi ch ỉ cho H ọ v à t ên Ph áp c ùng đ ịa ch ỉ c ủa c ông ty v ́ t ôi bi ết r ằng h ọ bi ết t ôi r ất r ơ, n ếu t ôi ghi t ên th ật c ủa t ôi. Th ế m à khi c ó ng ư ời cho t ôi xem « danh sách chánh thức » mà BTC phải nộp cho họ, th́ bên cạnh tên Pháp của tôi, ai đó đă ghi thêm rất rơ ràng là… Quốc Nam Nguyễn !)

Trở lại câu chuyên sáng nay:

Khi tôi vừa tiến tới pḥng họp th́ 1 nhân viên an ninh Pháp chận lại, xin xem thẻ căn cước. Sau khi so với danh thiếp của tôi, anh ta lẩm bẩm trong một micro nhỏ cài trong tay áo, và trao căn cước của tôi cho 1 nhân viên an ninh thứ hai, chắc là để đi nhận chỉ thị. Độ 5 phút sau, anh này trở lại và cho biết tôi không được vào pḥng họp. Tôi phản đối và hỏi lư do.

Anh thứ nhất nhỏ nhẹ lên tiếng : «Nous savons que vous êtes un opposant »  (Chúng tôi biết Ông là một nhà đối kháng). Tôi mạnh mẻ phản bác : « Tôi được mời đến đây với tư cách là một chủ nhân và đây là một diễn đàn thương mại, không phải nơi bàn thảo chánh trị. Anh không nên lẫn lộn như vậy ! Tôi bồi thêm: Cũng như Anh đang ở đây với tư cách là một nhân viên an ninh. Dù có biết, tôi cũng không có quyền nói Ông có chân trong đảng A, B hay C tại chổ này. Có đúng không ?

Pháp là một quốc gia Tự Do Dân Chủ, ai cũng có quyền có conviction politique (ư thức chánh trị) của ḿnh và  luật pháp bảo vệ quyền đó, không phải như ở bên Việt Nam, dưới chế độ của người khách quư của quư Ông hôm nay !… »

Thấy tôi hơi to tiếng, anh thứ hai, có vẻ ở cấp cao, đến bên cạnh tôi và nói nhỏ : « Ông có lư, nhưng đây là…lệnh của Ông Đại Sứ VN…Xin Ông thông cảm và giúp chúng tôi thi hành phận sự… » Tôi lại càng không đồng ư : « Chúng ta được may mắn sống trong một Quốc Gia Tự Do, các ông không thể tuân lệnh của một Đại Sứ ngoại quốc, nhất là một một Đại Sứ việt cộng, không đại diện cho ai cả, ngoài chính anh ta và đồng bọn! ».

Bổng tôi nghe từ sau lưng một câu Việt Nam giọng Bắc « Ở trong kia mà anh ồn ào thế là chúng tôi c̣ng anh tống ra ngoài đấy ! » Tôi nghe máu nóng chảy phừng lên mặt. Tôi quay phắc lại th́ thấy một người Việt Nam vạm vở...Cái vẻ « cô hồn » của anh ta cho tôi biết ngay anh ta là công an và đang theo « phản xạ tự nhiên » của chúng đây rồi!

Tôi quyết định cho anh ta một bài học. Tôi trỏ thẳng tay vào mặt anh ta, gằn giọng : « Tôi sống ở đây hơn 40 năm rồi, chưa có tên nào dám nói với tôi câu đó! Anh là ai mà cả gan như vây ? Đây này, tôi đố anh dám”  Vừa nói tôi vừa đưa 2 cườm tay cho hắn...Thấy t́nh h́nh quá căng, 2 nhân viên Pháp, người đưa tên công an vc đi chổ khác, người vỗ về tôi : “Anh đừng nóng, chúng tôi giử an ninh cho anh...mọi việc sẽ ổn thoă... Vừa nói anh ta vừa d́u tôi ra ngoài. Đó là cơ hội để tôi phân trần : « Anh kia là ai, và Ông thấy tôi đă làm điều ǵ cho phép y hăm doạ, dám nói đến việc « c̣ng » tôi ? Anh ta chỉ gât đầu, thở ra...” Tôi phải nói ở đây là trong suốt câu chuyện, tất cả nhân viên an ninh Pháp đều rất lễ độ với tôi.

            Ra đến bên ngoài, có lẽ nhờ gió Thu Paris mát mẻ, tôi cảm thấy nhiều an b́nh hơn và đă trao đổi nhiều với nhân viên an ninh Pháp : Họ là những nhân viên an ninh, nhưng trước tiên là những công dân có giáo dục.

Tôi đinh ninh rằng sau câu chuyên này, họ đă hiểu v́ sao chúng ta chống việt cộng... »

Vài hàng ghi nhanh chóng một sự việc kể ra cũng hiếm hoi trong vùng đất Pháp Tự Do của một Quốc Gia Nhân Bản này.

 

Cách khách sạn Méridien nơi diễn ra hội thảo không xa là cuộc biểu t́nh của nhiều

người gốc Việt để phản đối chuyến đi của thủ tướng Dũng. Lần này, những người biểu

t́nh đă gắn kết những sự kiện đang xảy ra tại Miến Điện để so sánh chính quyền quân

 phiệt Miến Điện với chính quyền Việt Nam hiện tại


Liên lạc email: vanphong@nguoivietparis.com