Bình luận thời sự
Người Việt khắp nơi
Thắc mắc hành chánh & xã hội
Sức khỏe
Rao vặt miễn phí-quảng cáo
Du ngoạn
Giới trẻ
Hội đoàn người Việt Paris
Văn hóa
Truyền thông
Giải trí
Sinh hoạt cộng đồng
Phỏng vấn hàng tuần

www.meteoconsult.fr

www.cnn.com/weather

Numéros d'urgence (Paris):
PHARMACIE de Garde:
01 45 62 02 41
SAMU:
01 45 67 50 50
Police SECOURS:
01 53 41 50 00
Gendarmerie Nationale (1e 2e 3e 4e 5e 6e):
01 58 80 32 25
Douanes (DGDDI):
01 40 04 04 04
S.O.S Médecins:
01 47 07 77 77
S.O.S Dentaire:
01 43 37 51 00
Renseignements Hospitaliers:
01 40 27 30 00
SECOURS Cardiologique:
01 45 27 10 10
URGENCES Médicales de Paris:
01 48 28 40 04
URGENCES Pédiatrie:
01 43 94 35 01
URGENCES psychiatriques:
01 45 65 30 00

 

Người Việt Khắp Nơi

Hãy Cứu Người Công Nhân và Nhân Dân Lao Động



"Tôi xin kêu gọi đồng bào các giới, chư Tăng Ni và Phật tử ở nước ngoài tiếp cận với các tổ chức quốc tế, các chính phủ nơi địa phương mình cư ngụ nhằm bênh vực cho giới cùng đinh công nhân và nhân dân lao động khốn cùng trong nước." ..

Sa môn Thích Quảng Độ 27.3.2006
Viện Hóa Ðạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, Saigon
Phật lịch 2549
Số 02 /VHÐ/VT
 

KHẨN BÁO


Lâu nay Nhà cầm quyền Việt Nam luôn đề cao việc phát triển kinh tế, để gạt bỏ mọi cải tổ chính trị theo chiều hướng dân chủ hóa xã hội. Luận điểm Đảng và Nhà nước là kinh tế phát triển, dân sẽ no ấm, nhân quyền và dân chủ mới hiện ra.

Khoan bàn luận điểm trên đây đúng hay sai. Nay thử tổng lược thành quả phát triển kinh tế tại Việt Nam 20 năm qua, kể từ Đại hội VI năm 1986 mở ra công cuộc Đổi Mới kinh tế.

Nếu lấy năm 1950 làm mốc so với năm 1999, thì thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam bằng 80,5% của Thái Lan, nay chỉ bằng 20% ; bằng 85,5% của Đại Hàn, nay chỉ bằng 12%. Thời 1950, Việt Nam giàu hơn Trung quốc, nay chỉ bằng 20% của Trung quốc. Hiện nay, 80% dân ở nông thôn, vùng sâu vùng xa, miền núi, sống dưới mức nghèo khó. Các nước nghèo nhất trong 11 quốc gia thuộc khối Đông Nam Á (ASEAN), Việt Nam chỉ đứng trên ba nước Lào, Cam Bốt và Miến Điện. Nhà nước luôn tự mãn tuyên truyền rằng "tốc độ tăng trưởng tại Việt Nam rất nhanh". Nhanh là so Việt Nam thời bao cấp với Việt Nam thời "đổi mới", chứ đem so với các nước khác còn kém rất xa, chẳng hạn như Singapore, Trung Á, Kazakstan, v.v... Còn đồng lương công nhân và nhân dân lao động là đồng lương chết đói: theo tiêu chuẩn quốc tế, thu nhập tối thiểu của người lao động trong các nước nghèo là 2 Mỹ kim mỗi ngày, tương đương với 60 Mỹ kim mỗi tháng. Nhưng, thu nhập của công nhân lao động tại Việt Nam chỉ bằng 0,733 xu (Mỹ kim) mỗi ngày, tính theo mức lương tối thiểu dành cho công nhân tại các xí nghiệp quốc doanh là 290.000 đồng (18 Mỹ kim) năm 1999, nay vừa được tăng lên 350.000 đồng (22 Mỹ kim) hồi tháng 10.2005.

Trong khi ấy cán bộ Đảng, chỉ tính từ cỡ giám đốc, thường xuyên đi chữa bệnh ở Singapore, đi đánh bạc ở Macao! Mới đầu năm nay, vụ ông Bùi Tiến Dũng, Tổng giám đốc PMU 18 đem hàng triệu Mỹ kim đi đánh bạc, chỉ trong hai tháng vứt qua cửa sổ 2,4 triệu Mỹ kim (US$) cho cá cược bóng đá. Báo chí còn phanh phui hơn 200 kẻ tham gia đường dây đánh bạc lớn này, ném vào cuộc đỏ đen hơn 7 triệu Mỹ kim (US$) !

Vài số liệu sơ sài trên đây đủ hình dung tình trạng người lao động Việt Nam cơ hàn và bị trấn lột. Chứng tỏ chính sách kinh tế của Đảng và Nhà nước hạ thấp giá nhân công để thu hút đầu tư nước ngoài, biến người lao động Việt Nam thành nô công cho các tập đoàn tư bản quốc tế.

Nhưng thực tại không chỉ thông qua con số, mà còn biểu dương thê thảm trên bình diện xã hội. Tám điểm yêu sách trong bức thư do năm đại diện công nhân ở các khu công nghiệp, chế xuất lao động tại miền Nam và miền Trung ký gửi Tổng bí thư Nông Đức Mạnh hôm 18.2.2006 thu tóm bi kịch người lao động 30 năm qua trong ba câu: "Cuộc đời chúng tôi còn sống thì vẫn còn bị cướp. Đời cha tôi bị cướp, đời tôi bị cướp... Ông bà ta có câu "cướp đêm là giặc, cướp ngày quan tham". (Do) Sự tính toán nham hiểm của Đảng, mà người dân chúng tôi sống không được mà chết cũng không xong!".

Không chỉ một bức thư với năm công nhân đại diện, mà mấy tháng qua, một trăm bốn mươi nghìn công nhân (140.000) biểu tình đình công tại các khu công nghiệp, chế xuất, khởi từ thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Nam, lan ra miền Trung đến miền Bắc. Khiến Chủ tịch nước Trần Đức Lương phải lên tiếng xin lỗi các công ty nước ngoài, như Nhật bản, Đài loan, Đại Hàn... Lời xin lỗi này cũng là lời xác nhận sự kiện công nhân Việt Nam biểu tình phản kháng và đình công. Thế nhưng Đảng và Nhà nước chưa cất một lời xin lỗi nhân dân lao động Việt Nam về sự đối xử bức hiếp, chưa cất một lời hứa thay đổi mức lương bổng bóc lột, cơ chế an sinh xã hội và y tế, tiền lương hưu và quyền thành lập công đoàn tự do và độc lập.

Đảng Cộng sản Việt Nam tự mình xác định qua điều 4 trên Hiến pháp "Đảng là đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động", thế mà sáu mươi năm qua, nhân dân lao động, giai cấp công nông nghèo đói, bị cán bộ đảng các cấp cho đến các công ty nước ngoài bóc lột thường xuyên. Nhưng Đảng và Nhà nước vẫn ngoảnh mặt làm ngơ không can thiệp, không bảo vệ giai cấp công nông.

Cho đến nay, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam chỉ làm công tác chính trị đảng đoàn nhằm bảo vệ Đảng nắm giữ đặc quyền đặc lợi, chẳng đoái hoài đến thân phận công nhân. Một hình thức khác của Mặt trận Tổ quốc tập trung các tổ chức, tôn giáo ngoài Đảng để phục vụ Đảng, thay vì phục vụ nhân dân và tổ quốc.

Tình trạng này không thể kéo dài. Nhân danh Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi cất lời kêu gọi:

- Đảng Cộng sản Việt Nam, nhân Đại hội X, đặt lại vấn đề sinh tử cơ bản cho đại đa số nhân dân lao động công nông bằng ba biện pháp: 1. chuẩn hóa mức sống người lao động theo tiêu chuẩn quốc tế ; 2. bảo đảm đời sống người lao động thông qua hệ thống an sinh xã hội và y tế, bảo hiểm tai nạn lao động và lương hưu; 3. trên và trước hết trả lại cho người công nhân quyền thành lập Công đoàn Tự do Việt Nam để bảo vệ quyền lợi đích thực cho nhân dân lao động, thoát ly sự kiềm tỏa và khống chế của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam của Đảng. Công đoàn Tự do này có trọn quyền hoạt động trong nước cũng như liên đới tham gia vào các Công đoàn Tự do quốc tế, như Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) tại Genève, Liên hiệp các Công đoàn tự do trên Thế giới (ICFTU) tại Bruxelles, v.v... Đảng và Nhà nước không thể tiếp tục xem người công nhân như mặt hàng sản xuất, mà là chủ nhân ông của nền kinh tế quốc dân. Người công nhân nói đây bao gồm người công nhân trong nước cũng như người công nhân xuất khẩu;

- Các Tổ chức lao động quốc tế và các Công đoàn trên thế giới tại các quốc gia Đông Nam Á, Nhật Bản, Âu châu, Mỹ châu, Úc châu lưu tâm tới đời sống người lao động Việt Nam hiện đang bị bóc lột và đàn áp tại Việt Nam mà lên tiếng hậu thuẫn, tiếp vận tiếng nói bị bóp nghẹt của người công nhân Việt Nam lên công luận thế giới, và áp lực với Nhà cầm quyền Việt Nam chấm dứt thảm trạng của 80 % nhân dân lao động Việt Nam ;

- Ngân hàng Thế giới, Qũy tiền tệ Quốc tế, các Quốc hội và các Chính phủ Âu, Á, Mỹ đang tài trợ cho Việt Nam lên tiếng bênh vực người lao động Việt Nam đang bị bóc lột tận xương tủy.

Tôi cũng xin cất lời kêu gọi đồng bào các giới, chư Tăng Ni và Phật tử ở nước ngoài tranh thủ tiếp cận với các cơ quan, tổ chức quốc tế, các chính phủ nêu trên, các Quốc hội nơi địa phương mình cư ngụ nhằm can thiệp, bênh vực cho giới cùng đinh công nhân và nhân dân lao động khốn cùng trong nước.

Saigon, ngày 27.3.2006

Sa môn THÍCH QUẢNG ĐỘ
Viện trưởng Viện Hóa Đạo
Ấn ký


www.baovelaodong.com
baovelaodong@gmail.com


Liên lạc email: vanphong@nguoivietparis.com